Uncategorized

Người đàn ông từng ngủ với một tỷ tiền nợ trên đầu

Có một quãng thời gian, cứ đến khoảng ba giờ sáng là tôi tỉnh giấc. Không phải vì tiếng gà, dù tôi lớn lên ở một làng quê Bắc Giang nơi gà gáy là chuyện thường. Tôi tỉnh vì con số. Con số nợ cứ hiện lên trong đầu, rõ mồn một như ai viết bằng phấn trắng lên tấm bảng đen trước mặt. Tôi nằm đó, nghe tiếng thở đều của vợ bên cạnh, và tự hỏi: Phúc ơi, mày làm cái gì với đời mày vậy?

Tôi viết những dòng này không phải để kể một câu chuyện thành công bóng bẩy. Tôi viết để bạn biết người đứng sau những video, những buổi dạy, những con số học viên, thật ra là một người rất bình thường, đã từng thua rất nhiều, trước khi học được cách đứng dậy.

Thằng bé chăn bò biết kiếm tiền sớm

Tuổi thơ tôi gắn với lưng trâu lưng bò, với những buổi trưa trốn nắng dưới gốc cây, với những lần leo cây bắt chim non đem bán lấy vài đồng. Tôi sinh ngày 8 tháng 9, lớn lên trong một gia đình không dư dả, nên cái máu “phải tự kiếm ra tiền” nó ngấm vào tôi từ nhỏ. Lớn lên một chút, tôi mò mẫm kiếm tiền online từ game, rồi affiliate, đủ thứ. Hồi đó internet còn chậm, kiến thức thì mò trong bóng tối, nhưng tôi tin một điều: cái gì người ta làm được, mình cũng làm được, chỉ cần lì hơn.

Cái sự lì đó, về sau, vừa cứu tôi vừa suýt giết tôi.

Năm năm thất bại và những lời coi thường

Năm 2020 tôi lấy vợ. Lẽ ra đó phải là khởi đầu cho một giai đoạn ổn định. Nhưng tôi đã ôm trong người một giấc mơ YouTube từ trước đó, và tôi lao vào nó bằng tất cả những gì mình có.

Tôi làm vlog. Tôi mua máy móc, thiết bị, đầu tư đủ thứ. Tôi quay, tôi dựng, tôi đăng. Và tôi thất bại. Không phải thất bại một lần cho xong, mà thất bại kéo dài gần năm năm trời. Video làm ra tốn kém mà chẳng ai xem. Tiền cứ chảy ra mà chẳng có gì chảy vào. Nợ chồng lên nợ.

Đau nhất không phải là tiền. Đau nhất là ánh mắt của người ta. Có người nhìn tôi như nhìn một kẻ viển vông, một thằng đàn ông trưởng thành rồi mà còn “chơi điện thoại”, “ôm mộng nổi tiếng”. Có những bữa cơm tôi ngồi im, nghe những lời bóng gió, và chỉ muốn độn thổ. Tôi từng tin vào bản thân ghê lắm, vậy mà có những đêm tôi ngồi trước màn hình, nhìn cái kênh èo uột của mình, và tự hỏi liệu có phải mình thật sự vô dụng không.

Tôi đã muốn bỏ cuộc. Không phải một lần. Rất nhiều lần. Tôi đã đặt tay lên cái nút “thôi, dừng lại đi”, gần bấm xuống rồi lại rụt tay về. Cái gì giữ tôi lại, thật lòng mà nói, tôi cũng không biết. Có lẽ là sự bướng bỉnh của thằng bé chăn bò ngày xưa. Có lẽ là tôi không cam tâm để con số nợ kia trở thành dấu chấm hết cho đời mình.

Bước ngoặt mang tên năm 2021

Đầu năm 2021, tôi quyết định làm lại từ đầu. Nhưng lần này tôi không làm theo cách cũ. Tôi dừng việc đốt tiền vào những thứ hào nhoáng. Tôi ngồi xuống, học lại từ gốc, học cách hiểu khán giả thật sự cần gì, và quan trọng nhất, tôi bắt đầu đưa AI vào quy trình làm nội dung của mình. Công nghệ giúp tôi làm được nhiều hơn với ít chi phí hơn, nhanh hơn, và bền hơn.

Năm 2021 là năm tôi gieo hạt trong im lặng. Rồi năm 2022, nó nảy mầm. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi thấy mọi thứ chuyển động đúng hướng. Kênh lên. Thu nhập lên. Và lần đầu tiên trong đời, tôi dám nhìn thẳng vào con số nợ một tỷ đồng kia mà nói: tao sẽ trả mày, từng đồng một.

Từ năm 2022 đến năm 2026, tôi đã trả hết. Hết sạch một tỷ đồng. Tôi không viết con số này ra để khoe. Tôi viết ra vì tôi muốn ai đó đang ở đáy, đang nằm thao thức lúc ba giờ sáng giống tôi ngày xưa, biết rằng: cái hố sâu đến mấy cũng có đường leo lên. Tôi đã leo lên từ đó.

Vì sao bây giờ tôi đi dạy

Khi đã đứng vững, tôi nhận ra điều mình muốn làm nhất không phải là kiếm thêm thật nhiều tiền cho riêng mình. Tôi muốn quay lại, đưa tay cho những người đang ở chỗ tôi từng đứng.

Đến giờ, tôi đã đồng hành cùng khoảng 20.000 học viên online và 500 học viên offline trên hành trình làm YouTube. Mỗi lần thấy một người từng tay trắng bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên từ nội dung của họ, tôi thấy như mình được trả lại điều gì đó. Giúp người khác kiếm tiền, sống tốt hơn, giàu có hơn, với tôi đó không phải khẩu hiệu. Đó là cách tôi chữa lành cho chính mình.

Với tôi, cộng đồng, cho đi và chia sẻ là những giá trị tôi giữ chặt. Tôi tin rằng kiến thức để trong đầu một người thì chỉ là kiến thức, nhưng đem chia cho nghìn người thì nó thành sức mạnh.

Ngoài công việc

Ngoài màn hình, tôi là một người mê thiên nhiên và động vật. Tôi nuôi chim, nuôi cá Koi, nuôi chó. Sáng sớm cho cá ăn, nghe chim hót, là cách tôi cân bằng lại đầu óc.

Tôi cũng chơi triathlon, ba môn phối hợp: chạy, bơi, đạp xe. Có người hỏi sao lại hành xác như thế. Tôi cười. Vì triathlon dạy tôi đúng cái thứ đã cứu tôi qua năm năm tăm tối kia: kỷ luật và sự bền bỉ. Khi cơ thể muốn dừng mà bạn vẫn bước tiếp, đó là lúc bạn trưởng thành. Đường chạy và đường đời, với tôi, là một.

Lời cuối

Nếu bạn đọc đến đây, cảm ơn bạn đã dành thời gian nghe một người lạ kể chuyện đời mình. Tôi không phải hình mẫu hoàn hảo gì cả. Tôi chỉ là một người từng thua nhiều, đứng dậy được, và bây giờ muốn đi cùng những người đang trên đường đứng dậy.

Nếu câu chuyện của tôi chạm được vào bạn, tôi rất mong được kết nối. Hãy ghé qua kênh YouTube của tôi, theo dõi tôi trên mạng xã hội, để chúng ta cùng đi tiếp. Biết đâu một ngày nào đó, bạn lại kể cho tôi nghe câu chuyện bạn đã vượt qua đêm tối của riêng mình.

Hẹn gặp bạn ở phía trước.

Phúc.

Related Articles

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button