CÂU CHUYỆN THÀNH CÔNG

Có Những Mùa Tết, Ta Về Nhà Với Hai Bàn Tay Trống… Nhưng Lại Mang Theo Cả Một Quê Hương Khi Rời Đi

Có những cái Tết ta trở về mà chưa mang được gì cho bố mẹ. Nhưng khi rời đi, lại mang theo cả một quê nhà và tình yêu vô điều kiện. Một câu chuyện khiến nhiều người lặng người suy ngẫm.

“Cầm Thêm Đi Con, Ngoài Đó Đắt Lắm”

“Cầm thêm đi con, ngoài đó đắt lắm.”

Chỉ là một câu nói rất bình thường.

Nhưng có lẽ, với nhiều người trưởng thành xa quê, đó lại là câu nói khiến tim mình chùng xuống mỗi lần rời nhà.

Không phải vì túi đồ bố mẹ chuẩn bị quá nhiều.

Mà vì mình hiểu…

Đó là cách bố mẹ yêu thương mình suốt cả cuộc đời.


Có Những Cái Tết Mình Trở Về Với Hai Bàn Tay Gần Như Trống Rỗng

Tuổi nhỏ, chúng ta luôn háo hức chờ Tết.

Lớn lên rồi mới biết…

Có những năm, Tết đến lại mang theo cảm giác áp lực.

Áp lực vì chưa thành công.

Áp lực vì công việc chưa ổn định.

Áp lực vì nhìn lại một năm đã qua mà chẳng biết mình đã làm được gì.

Có những mùa Tết.

Mình trở về nhà.

Không quà cáp đắt tiền.

Không phong bao dày cộp.

Không thành tích để kể.

Không những con số khiến họ hàng trầm trồ.

Chỉ có mình.

Và vài ngày ngắn ngủi được ngồi ăn cơm cùng gia đình.


ALT: bữa cơm gia đình ngày tết

Đôi khi nhìn bố mẹ.

Mình thấy có chút áy náy.

Cảm giác như bản thân vẫn chưa đủ tốt.

Chưa đủ thành công.

Chưa đủ để đền đáp những gì họ đã hy sinh.


Điều Kỳ Lạ Là Bố Mẹ Chưa Bao Giờ Hỏi Điều Mình Sợ Nhất

Trước khi về.

Mình thường tự chuẩn bị sẵn trong đầu rất nhiều câu trả lời.

Nếu ai hỏi lương bao nhiêu.

Nếu ai hỏi bao giờ mua nhà.

Nếu ai hỏi công việc thế nào.

Nhưng rồi khi về đến nhà.

Bố mẹ chẳng hỏi gì cả.

Không hỏi:

“Con kiếm được bao nhiêu?”

“Bao giờ mua xe?”

“Bao giờ khá giả?”

“Đã thành công chưa?”

Họ chỉ hỏi:

“Đi đường có mệt không?”

“Hôm nay muốn ăn gì?”

“Ở ngoài đó có lạnh không con?”

Với bố mẹ.

Giá trị của mình chưa bao giờ nằm ở số tiền kiếm được.

Mình đơn giản chỉ là con của họ.

Vậy thôi.


Ngày Rời Đi, Cả Một Quê Nhà Theo Mình Lên Thành Phố

Rồi kỳ nghỉ kết thúc.

Ngày phải quay trở lại cuộc sống thường nhật cũng đến.

Và đó là lúc cảnh tượng quen thuộc xuất hiện.

Mẹ tất bật từ sáng sớm.

Bố đi ra đi vào chuẩn bị đồ.

Từng túi đồ nhỏ dần chất đầy.

Bánh chưng có.

Bánh kẹo có.

Rau có.

Thịt có.

Gà có.

Trứng có.

Những thứ tưởng như rất bình thường.

Nhưng lại khiến cốp xe đầy kín.

Mình trở về chẳng mang được bao nhiêu.

Nhưng khi rời đi.

Lại mang theo cả một quê hương.

Mang theo hương vị của nhà.

Mang theo sự lo lắng của mẹ.

Mang theo tình thương thầm lặng của bố.


Ngoài Kia Mình Phải Chứng Minh Giá Trị, Nhưng Ở Nhà Chỉ Cần Là Con

Ra ngoài xã hội.

Mỗi người đều phải cố gắng.

Phải cạnh tranh.

Phải chứng minh bản thân.

Phải chứng minh giá trị.

Người ta đánh giá nhau bằng công việc.

Bằng thu nhập.

Bằng địa vị.

Bằng những thứ có thể đo đếm được.

Nhưng ở nhà thì khác.

Ở nhà.

Không ai hỏi bạn kiếm được bao nhiêu tiền hôm nay.

Không ai quan tâm bạn nổi tiếng hay không.

Không ai tính toán lời lỗ với bạn.

Bố mẹ chỉ quan tâm:

Bạn có khỏe không.

Bạn có ăn uống đầy đủ không.

Bạn có đang sống tốt không.

Tình yêu ấy.

Là thứ duy nhất trên đời không cần điều kiện.


Một Ngày Nào Đó, Cảnh Tượng Này Sẽ Không Còn Mãi

Có một câu hỏi khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Những lần như thế này…

Sẽ còn được lặp lại bao nhiêu lần nữa?

Bao nhiêu cái Tết nữa mẹ còn đủ khỏe để dậy từ sáng sớm đi chợ?

Bao nhiêu lần nữa còn được nghe:

“Cầm thêm đi con, ngoài đó đắt lắm.”

Bao nhiêu lần nữa còn thấy bố lặng lẽ buộc lại túi đồ phía sau xe vì sợ mình thiếu thứ gì?

Chúng ta lớn lên từng ngày.

Nhưng bố mẹ cũng già đi từng ngày.

Chúng ta bận rộn với công việc.

Bố mẹ lặng lẽ đợi những cuộc gọi.

Chúng ta nghĩ mình còn nhiều thời gian.

Nhưng thời gian chưa bao giờ hứa hẹn điều đó với bất kỳ ai.


Nếu Còn Bố Mẹ Để Về, Bạn Đã Là Người May Mắn

Có thể hôm nay bạn chưa thành công.

Có thể công việc vẫn còn nhiều khó khăn.

Có thể tài khoản ngân hàng chưa có nhiều tiền.

Có thể bạn vẫn đang loay hoay tìm hướng đi cho cuộc đời mình.

Nhưng nếu vẫn còn bố mẹ.

Vẫn còn căn nhà để trở về.

Vẫn còn người chuẩn bị cho mình từng bó rau, từng quả trứng, từng con gà mang theo.

Thì bạn đã giàu hơn rất nhiều người rồi.

Giàu vì còn nơi để về.

Giàu vì còn người yêu thương mình vô điều kiện.

Giàu vì còn cơ hội để báo hiếu.

Giàu vì còn cơ hội để nói lời cảm ơn.


Đừng Đợi Đến Khi Mất Đi Mới Hiểu Giá Trị

Nhiều thứ trên đời có thể mua lại được.

Tiền hết có thể kiếm lại.

Công việc mất có thể làm lại.

Nhưng thời gian bên bố mẹ.

Mỗi năm trôi qua là ít đi một năm.

Mỗi cái Tết trôi qua là ít đi một lần được sum vầy.

Đừng đợi đến khi không còn ai chuẩn bị cho mình những túi đồ quê ấy nữa…

Mới hiểu rằng đó từng là những món quà quý giá nhất cuộc đời.


Một Lời Hứa Cho Chính Mình

Nếu năm nay bạn chưa làm được điều gì lớn lao.

Không sao cả.

Nếu năm nay bạn vẫn đang cố gắng từng ngày.

Cũng không sao cả.

Chỉ cần hứa với chính mình một điều.

Sống tử tế hơn.

Yêu thương gia đình nhiều hơn.

Cố gắng hơn mỗi ngày.

Không phải để hơn người khác.

Không phải để khoe với thiên hạ.

Mà để một ngày nào đó.

Khi chuẩn bị rời nhà sau Tết.

Bạn có thể mỉm cười và nói với bố mẹ:

“Bố mẹ cứ để đó.”

“Năm nay con lo.”

Và trước khi bước lên xe.

Hãy ôm bố mẹ lâu hơn một chút.

Bởi có những thứ…

Khi mất đi rồi.

Không có bất kỳ số tiền nào mua lại được.

Vì sao những món đồ quê của bố mẹ lại khiến nhiều người xúc động?

Vì đó không chỉ là thức ăn hay quà cáp, mà còn là sự quan tâm, tình yêu và nỗi lo lắng của bố mẹ dành cho con cái dù con đã trưởng thành.

Tại sao càng lớn chúng ta càng trân trọng những ngày Tết bên gia đình?

Bởi khi trưởng thành, chúng ta hiểu rằng thời gian bên bố mẹ ngày càng ít đi và mỗi lần sum họp đều trở nên quý giá hơn.

Làm gì để báo hiếu bố mẹ khi chưa thành công?

Đôi khi điều bố mẹ cần không phải tiền bạc, mà là sự quan tâm, những cuộc gọi hỏi thăm, thời gian dành cho gia đình và việc sống tốt mỗi ngày.

Điều quý giá nhất mà bố mẹ dành cho con là gì?

Đó là tình yêu vô điều kiện. Một tình yêu không cần đáp trả, không cần điều kiện và luôn tồn tại dù con có thành công hay thất bại.

Nếu bạn vẫn còn bố mẹ để trở về…

Hãy gọi cho họ nhiều hơn.

Dành thời gian cho họ nhiều hơn.

Và đừng quên nói lời cảm ơn khi còn có thể.

Bởi một ngày nào đó, thứ khiến chúng ta nhớ nhất không phải những món quà đã nhận được.

Mà là người đã chuẩn bị những món quà ấy cho mình bằng cả tình yêu thương.

Related Articles

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button